LIÊN KẾT WEBSITE
v
 
Trao đổi nghiệp vụ
Vở kịch "Sự trừng phạt của Yàng" tham gia Hội thi sân khấu kịch ngắn, kịch vui không chuyên toàn quốc về lĩnh vực VHTTDL đạt giải B tại Liên hoan

KỊCH NGẮN:

                                                                SỰ TRỪNG PHẠT CỦA YÀNG                                                              

          Biên kịch: Y KÔ NIÊ

Nhân vật: (12 diễn viên)

1. Amí Mơi(*): ...................................................... (Chủ bến nước)

2. Ama Yăng(*): .................................................(Thầy cúng)

3. Y Lăm: ....................................................... (Người của lâm tặc)

4. Y Lú: ……………………………………… (Người theo lâm tặc)

5. H Măng: ............................................... (Cháu gái chủ bến nước)

6. Quần chúng: ..............................................(3 nữ, 4 nam)

 

Quang cảnh ngoài bến nước của buôn, xung quanh cây cối um tùm, rậm rạp phủ đầy, ở giữa có những máng nước hứng từ vách núi chảy xuống. Tiếng chim hót, tiếng nước róc rách chảy,... Y Lăm và Y Lú xuất hiện, với vẻ rình rập, lén lút. Y Lăm trên tay cầm chai nước khoáng từ trong bụi cây bước ra quan sát.

Y Lăm:Y Lú! Đi ra đi. Chưa có ai tới mày núp miết ở trong đó làm gì. (Y Lú láo liên) Này, những việc tao giao cho mày đã làm xong chưa?

Y Lú: Rồi. Tao cho mấy đứa con gái đổ rác và xúi mấy đứa trẻ thả trâu, chăn bò trên bãi đất đầu nguồn bến nước. Từ hôm đó đến nay đã hai tuần rồi, chỗ đó bây giờ đã thành bãi rác, hôi hám và lầy lội không thể tả được.

Y Lăm: Tốt lắm. Một đàn hàng trăm con bò, con trâu nó tè, nó ị làm ô uế… rồi ngấm sâu vào lòng đất và chảy xuống máng nước này. Sau đó, cả buôn làng lấy nước từ bến nước này để dùng, để nấu ăn, để uống. (Cười đểu)

Y Lú: Chết rồi. Mấy ngày nay cả buôn làng ta đang bị dịch đau bụng là do uống nước bến này đúng không?

Y Lăm: Đúng! Và nó sẽ bị ô nhiễm và bỏ hoang, tất cả cây cối trong rừng đầu nguồn nước này ta sẽ đốn sạch và bán để có tiền sài. Mày sáng cái bụng chưa, hả? (Cười)

Y Lú: (Mếu máo) Sáng rồi. Nhưng nó kêu ục ục vì tao uống phải cái nước dơ bẩn ở bến nước này. Cả làng đau chắc tao cũng đau luôn rồi.

Y Lăm:(Gõ chai) Mày ngu lắm! Biết cái nước dơ mà mày còn uống là sao?!

Y Lú: Tại mày bắt tao làm mà. Nhưng tao đâu có biết nó ngấm xuống nước đâu. Nếu không uống nước ở bến này thì lấy nước ở đâu mà uống chớ?

Y Lăm: Đi mua nước bình về uống. Đây, cái nước trong cái chai đây này.

Y Lú: Nhưng tao đâu có tiền mua nước mãi thế đâu.

Y Lăm: Mày phải làm những việc tao giao là có tiền ngay.

                                                                                                                    

*Yang: Thần linh;      *Amí Mơi: Mẹ của Y Mơi;   *Ama Yăng: Cha của H Yăng.


Y Lú: Cái việc gì nữa?!!!

Y Lăm: Tao với mày đi cưa rễ và bóc cái vỏ quanh thân cây cổ thụ kia để nó không thể hút cái nước ở dưới đất lên. Và nó sẽ khô dần, chết dần nhưng chỉ khô vài cành thôi. Sau đó ta cho nó ngã xuống và bán nó để có tiền.

Y Lú: Ồ, việc đó dễ mà. Tao làm ngay bây giờ!

Y Lăm: (Ngăn cản) Khoan! Không phải bây giờ. Cũng không phải ban ngày mà là ban đêm. Chờ lúc vắng người tao với mày có thể ung dung mà làm.

Việc đó tao đã làm thử một cành rồi. Đấy, mày nhìn kìa. Còn mày tiếp tục làm khô hai cành nữa là được.

Y Lú: (Vẻ sợ sệt)Yàng ơi, tao không dám đi ban đêm đâu.

Y Lăm: Tại sao?

Y Lú: Đi đêm nếu không thấy ma rừng thì cũng gặp thần xấu à. Tao sợ lắm.

Y Lăm: (Ra hiệu) Suịt...! Có người đến. Tìm chỗ nấp ngay. Nhanh lên!

Y Lăm và Y Lú lẩn trốn trong bụi rậm để dò la. Cảnh yên bình. Tiếng chim hót và tiếng suối róc rách lại vang lên. Amí Mơi và Ama Yăng chống gậy đi ra để chuẩn bị hướng dẫn dân làng dọn vệ sinh bến nước.

Ama Yăng: Amí Mơi à, đã qua một năm không vệ sinh, không sửa sang bến nước nên cây gai, bụi cỏ nó mọc um tùm và hoang sơ như thế này đây.

Amí Mơi: (Ngậm ngùi) Năm ngoái dân làng ta gặp hoàn cảnh khó khăn nên không tổ chức cúng được. Năm nay nếu không có chuyện gì xảy ra, ta cho mọi người dọn sạch cỏ cây, và thay máng nước mới để nghi lễ nó trang trọng hơn.

Ama Yăng: Nhưng cái bụng của ta thấy lo lắm. Năm nay trồng tỉa thì Yàng phù hộ mùa màng bội thu, nhưng sức khỏe thì... (Lo âu)

Amí Mơi: Ý ông muốn nói gì! Đừng úp, mở như thế làm ta lo hơn đấy.

Ama Yăng: (Suy nghĩ) Mấy ngày nay trong làng hết người này đau, đến người khác ốm,... không biết vì lý do gì?!!!

Amí Mơi: Chắc vài hôm nữa là nó hết thôi. Đừng lo lắng nhiều. Coi chừng ông cũng bệnh luôn đó.

(Trong lúc đó, tiếng nói, tiếng cười vui vẻ từ xa vọng tới. Tốp người gùi, gánh lễ vật, sản vật, mang đến để đóng góp cho nghi lễ đi ngang qua.

Mọi người vui vẻ chào hỏi nhau.)

Dân làng: (Từ phía trong) Đi nhanh lên mọi người ơi. Nhanh chân lên nào.

Amí Mơi: Chào tất cả mọi người. Lễ vật cho lễ Cúng bến nước đấy à?

Dân làng: Đúng rồi. Năm nay Yàng cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, vật nuôi đông đàn. Dịp lễ này phải đem vật tế để tạ ơn Yàng thôi (Vui vẻ)

Dân làng 2: Amí Mơi ơi! Sáng nay, buôn làng ta ra dọn vệ sinh bến nước chưa?


Amí Mơi: Lát nữa dân làng đến dọn vệ sinh, thay máng nước. Mời mọi người tham gia cho nó đông vui.

Dân làng: Không tham gia làm sao được, phải tham gia chứ. Chúng tôi mang những thứ này về buôn rồi sẽ quay lại ngay mà. (Quay lại nói với tốp người) Nào, chúng ta đi thôi!

(Tốp người vui vẻ đi khuất. Hai người tiếp tục câu chuyện)

Ama Yăng: Amí Mơi à, năm nay yàng không phù hộ sức khỏe cho dân làng ta, nên ta tổ chức càng sớm càng đỡ lo.

Amí Mơi: Đừng có nghĩ thế. Đây là bệnh dịch thôi mà. Ngày mai ta sẽ cho những người bệnh đi trạm xá xã chữa trị là hết thôi. (Trong khi đó Y Lăm đột ngột xuất hiện)

Y Lăm: (lên tiếng) Ama Yăng nói đúng đó!

Amí Mơi: Mày làm tao giật cả mình! Mọi người đâu cả rồi?

Y Lăm: (Ranh mãnh) Tôi cũng đang lo cái bụng như Amí Mơi và Ama Yăng nên đến đây sớm hơn mọi người.

Ama Yăng: Thế cái bụng của mày lo cái gì? Nói đi!

Y Lăm: Hai ông nhìn cây Tung(*) ở đầu bến nước kia kìa, một cành của nó lá đã héo rụng trơ cành, vài ngày nữa nó sẽ gẫy và rơi xuống đất. Dần dần các cành khác cũng bị như vậy. Tức là cây Tung này sắp chết rồi.

Ama Yăng: Mày nói sàng bậy. Cành của nó khô và gẫy là chuyện thường, có gì đâu mà phải lo.

Y Lăm: Nó không bình thường đâu. Bây giờ nó mới khô một cành sau này nó khô hết cả cây... cây này là cây cổ thụ, nó mà khô là tai họa đến với buôn làng ta đấy. Tốt nhất là đốn ngã nó rồi đem bán lấy tiền thôi.

Amí Mơi: Không! Cây Tung là cây cổ thụ là nơi thần linh trú ngụ từ bao đời nay. Nó đã chứng giám cho dân làng ta lúc no đủ, lúc khổ cực,... Nó là vị thần giữ bến nước của buôn làng ta. Ta không bao giờ đốn ngã nó, dù nó đã chết khô.

Y Lăm: Amí Mơi à. Dân làng ta đang bệnh tật, đau ốm mấy ngày nay là do...

Ama Yăng: Mày nói do cái gì?

Y Lăm: Là do .... Yàng trừng phạt đó! Không cúng, không dọn dẹp, không thay máng nước, không...

Ama Yăng: Mày im cái mồm của mày đi! Mày mà nói nữa Yàng sẽ trừng phạt mày đấy.(Ngay lúc đó, tất cả mọi người đi đến bến nước)

Tiếng từ phía ngoài: Đến bến nước rồi anh em ơi! Ồ, bến nước năm nay cây cỏ nó mọc dày quá.

 
 

Cây Tung(*): Loại cây cổ thụ, thường mọc trong rừng đầu nguồn nước, Tung là tên gọi của người Ê đê


Amí Mơi: Tất cả mọi người đã đến rồi. Ta bắt đầu làm việc thôi. Những chàng trai trẻ ra phát quang bụi rậm. Các cô gái xinh đẹp vào dọn vệ sinh cho bến nước ta sạch sẽ, quanh đãng. Nào, bắt tay vào việc thôi!

(Nhạc vui rộn ràng vang lên, tất cả mọi người bắt tay vào dọn dẹp bến nước. Đang chặt, phát quang cây cỏ mọi người tản loạn khi phát hiện trong bụi rậm lây động)

Dân làng: Tất cả hãy coi chừng. Trong bụi rậm có con gì to lắm!

Y Lăm: Đừng đụng đến nó! Hãy tránh xa nó ra. Chắc Yàng báo sắp có điều xấu đến với buôn làng ta rồi.

Amí Mơi: Dù là con gì cũng phải đánh đuổi nó đi về rừng thôi.

Ama Yăng: Nào, tất cả mọi người cùng bao vay đánh đuổi nó đi!

(Mọi người hô hào tấn công bụi rậm nơi Y Lú đang ẩn núp)

Y Lú: (Kêu la) Đừng đánh! Đừng đánh, là tao… là tao đây mà.

Amí Mơi: Y Lú à? Mày núp ở đó từ lúc nào?!

Y Lú: (Ỡm ờ) Ờ… không … không phải mình tôi đâu?

Y Lăm: Này, chắc là nó muốn rình xem cô nào đang tắm đó thôi. (cười rộ lên)

Các cô gái: Nó trốn làm đấy. Nó là chàng lười, bắt nó làm đi!

(Nhạc vang lên mọi người reo hò và tiếp tục công việc dọn dẹp bến nước cho đến khi kết thúc. Vài người kêu lên, trên tay cầm những bao bì rác)

Dân làng 1: Amí Mơi ơi. Amí Mơi! Bến nước buôn ta toàn là rác rưởi không à!

Dân làng 2: Hôm qua mưa to, chắc rác trên đầu nguồn trôi xuống đấy!

Amí Mơi: Ai đã xả rác trên đầu nguồn?!!!

Ama Yăng: (buồn bã) Chỉ có dân làng ta thôi. Nhìn đi, toàn những bao bì ni- lông, vỏ bắp, cùi bắp...

Amí Mơi: Ama Yăng này, Ông về buôn tìm ra ai là người xả rác trên đầu nguồn nước. Ai vi phạm thì xử theo luật tục của buôn làng.

Y Lăm: Ama Yăng mà tìm ra người xả rác là tôi đi bằng cái đầu.

Ama Yăng: Mày khinh tao à?! Tao đánh mày chết này.

(Ama Yăng đưa cây gậy lên tính đánh. Ngay lúc đó, một tiếng la thất thanh từ bên trong chạy ra báo tin khẩn cấp)

H Măng: Amí ơi, amí! Nguy rồi, có chuyện không hay đến buôn làng ta rồi.

Amí Mơi: Có chuyện gì?! Nói nhanh lên!

H Măng: Ama Ka; Ama Kui với mấy người nữa bị nôn mửa, ú ớ vài tiếng rồi không nói được nữa... ngất xỉu .... man. Mọi người phải làm gì để cứu họ nhanh, nhanh lên! Nếu không họ sẽ chết mất thôi. Các chàng trai đâu?! Hãy về buôn cùng tôi lấy xe công nông, xe máy và chở người bệnh đi thôi.


Dân làng: Nào, tất cả đi thôi. Nhanh lên nào, anh em ơi!

(H Măng và mọi người đi khuất)

Ama Yăng: (Gọi theo) H Măng! Bình tĩnh để cho Amí cháu tính. Amí Mơi à.

Bây giờ chúng ta phải về cúng Yàng thôi, đây chắc là những con ma rừng gây ra rồi.

Y Lăm: Yàng giận rồi, có cúng cũng bằng không.

Amí Mơi: (bực bội) Không cúng Yàng nữa! Đưa những người bệnh đi trạm xá gấp. Nếu không bệnh dịch nó sẽ lây lan cả buôn làng đấy.

(H Măng và mọi người vội vã, xông xáo. Đồng thời xuất hiện những người cõng, cáng bệnh nhân đi ra)

H Măng: Nhanh lên! Nhanh lên! Amí ơi, trong buôn làng ta không còn xe máy, xe công nông nào cả, họ đem đi lên rẫy hết rồi. Bây giờ chỉ dùng người thay nhau cõng, khiêng bằng võng đi đường mòn thôi. Số người còn lại chở bằng xe bò đi đường lộ rồi.

Amí Mơi: Sao lại chở bằng xe bò! Con bò nó còn đi chậm hơn cả người đi bộ mà, biết chừng nào tới nơi.

H Măng: Xe bò chậm mà chắc Amí ạ

Amí Mơi: Thôi được rồi, mọi người đi đường tắt và cố gắng đi cẩn thận nhé!

(Mọi người í ới gọi và dặn dò nhau)

Dân làng: Tới nơi nhớ gọi điện thoại về nhé.

Dân làng: Khoan đã, mang theo cái áo này mặc thêm cho ấm nầy.

(Mọi người đi khuất, cảnh quan yên ắng. Amí Mơi, Ama Yăng và Y Lăm còn ở lại đắn đo lo nghĩ)

Y Lăm: Đấy, tôi nói có sai đâu. Bây giờ nó mới bắt đầu thôi. Yàng còn trừng phạt cái buôn làng này dài dài mà.

Ama Yăng: Này, Yàng trừng phạt cũng vì cái miệng mày đấy. Im ngay!

Amí Mơi: (Buồn bã)Thôi không cãi nhau nữa. Ama Yăng, ông báo cho cả buôn biết, năm nay không tổ chức lễ cúng bến nước nữa vì tình trạng sức khỏe của dân làng ta ốm đau, dịch bệnh. Thứ hai, ông phải tìm cho ra người nào đổ rác tại đầu nguồn nước.

Ama Yăng: Ờ, tôi báo lại với dân làng và cùng dân làng tìm ra người xả rác làm ô nhiễm nguồn nước của buôn làng ta.

(H Măng vội vàng đi ra báo tin)

H Măng: Amí ơi, amí. Sau khi nghe tin buôn làng ta bị thổ tả, có Đoàn kiểm ta từ trên huyện về kiểm tra nguồn nước, họ nói bến nước của buôn ta bị ô nhiễm nặng. Vì trên đầu nguồn có phân của trâu bò và bãi rác thải... Họ


không cho buôn mình dùng bến nước này nữa, để giữ an toàn cho sức khỏe của dân làng.

Amí Mơi: Họ không cho mình dùng bến nước này nữa à?! Khoảng bao lâu?

H Măng: Ba tháng ạ.

Ama Yăng: Thế thì ta dùng nước ở đâu bây giờ?

Amí Mơi: (Suy nghĩ) Ta sẽ liên hệ với buôn làng gần đây để cho buôn làng ta dùng tạm trong thời gian ba tháng.

Y Lăm: (Tặc lưỡi) Khó lắm. Nếu ô nhiễm nặng thế này chắc phải dừng một thời gian lâu … có khi là bỏ cái bến nước này cũng nên.

Amí Mơi: Thôi, không nói nữa. Chúng ta đi gặp họ để biết rõ đầu đuôi ra sao. (Amí Mơi, Ama Yăng và H Măng đi khuất, chỉ còn lại Y Lăm. Y Lú lò mò đi ra vẻ thăm dò xung quanh)

Y Lú: (Thì thào) Này, bây giờ mình đi cưa vỏ cây Tung được chưa? Nói trước nhé hì...hì... làm đêm thì tao không đi đâu.

Y Lăm: (To tiếng) Mày là cái thằng nhát gan. Có tao đi cùng mày còn sợ cái gì, hả.

Y Lú: (Xởi lởi) Thế thì được. (Lẩm bẩm) Nhưng cái bụng tao vẫn nghĩ đến cái điều vô lý.

Y Lăm: Vô lý cái gì?

Y Lú: Này nhé. Cưa vỏ cây, chờ cho cây chết khô. (Ngẫm nghĩ) Nhưng rồi... cây nó to như thế hai thằng mình đốn làm sao được?!

Y Lăm: Không phải đốn là bứng cả gốc rồi chở đi luôn.

Y Lú: Hả, Bứng cả gốc… chở đi??? (Ôm bụng cười) Tao chưa thấy bao giờ???

Y Lăm: (Gõ chai lên đầu) Mày cười này!

Y Lú: (Phòng thủ) Dừng lại! Mày chỉ được gõ một lần thôi! Nếu gõ nữa ....

Y Lăm: Nếu gõ nữa thì sao, hả?! (Giơ tay định gõ, Y Lú đỡ, Y Lăm đá dưới chân. Ra vẻ đàn anh) Nghe tao nói đây. (Chuyển giọng) Có tiền là làm được hết. Mày nghe thấy trên tivi đưa tin về “Cây khủng” chưa?

Y Lú: Cây khùng là cây gì?

Y Lăm: (Định gõ) Mày khùng thì có. Cây khủng!

Y Lú: (Ngờ ngợ) Cây khủng?!

Y Lăm: (Giải thích) Cây khủng là cây to, nó to lớn hơn cây Tung kia, mà người ta còn bứng gốc và chở đi hàng trăm cây số đến tận miền trung kia kìa. (Gằn giọng) Nếu mày muốn có nhiều tiền thì mày phải nghe và làm theo tao. Còn không, thì đi về nhà mà nghe lời vợ mày sai khiến. Nào, chọn đi!

Y Lú: (Gật gù) Thôi được rồi. Cái bụng tao nó sáng rồi... sáng lắm rồi. Không nói nhiều nữa. Bây giờ tao nghe và làm theo mày thôi.


Y Lăm: Thế thì tốt lắm! Tối nay tao với mày gặp nhau ở đây. Rồi chúng ta cùng uống rượu để cho mày có tinh thần không sợ con ma hay thần xấu nào trong cái rừng này nữa. Và sau đó... tao sẽ chỉ cách cho mày làm,

được chưa?

Y Lú: Được. Có mày là tao yên tâm rồi.

Y Lăm: Bây giờ tao sẽ đi ra trước, mày đi ra sau để khỏi bị nghi ngờ.

(Y Lăm láo liêng đi khuất. Y Lú ngó theo, nhìn quanh cảm giác sợ sệt. Âm thanh rùng rợn, tiếng hú ma quái,... của cánh rừng làm cho Y Lú hoảng loạn bỏ chạy. H Măng và các bạn trẻ khác núp sẵn trong bụi đã nghe hết toàn bộ ý đồ xấu của Y Lăm và Y Lú).

H Măng: Họ đi rồi. Chúng mình vừa nghe hết tất cả những gì họ nói rồi đấy, toàn là những ý đồ xấu. Họ muốn chặt phá cây trong rừng đầu nguồn. Chúng mình phải ngăn chặn họ ngay.

Cô gái 1: Bây giờ chúng ta phải làm gì?!

Cô gái 2: Báo cho Amí Mơi và cả buôn biết thôi.

H Măng: Chưa vội báo đâu.

Cả hai cô gái: Sao thế?!

H Măng: Lúc này mình có báo với ai đó, chắc cũng không có ai tin đâu. Mình phải tìm cách bắt chúng tự khai những sai phạm của chúng trước tất cả mọi người. Nào hai người lại đây.

(H Măng bày cách để phục bắt Y Lăm và Y Lú tại hiện trường với thái độ diễn đạt bí mật)

Cô gái 1: (Reo lên) Hay lắm! Mình biết Y Lăm là cái thằng ranh ma, xảo trá.

Cô gái 2: Còn thằng Y Lú thì khù khờ và rất sợ ma.

H Măng: Nghe này. Từ giờ cho đến tối, hai người theo dõi thằng Y Lú. Còn mình theo chân thằng Y Lăm. Cố gắng bám thật kỹ không rời một bước. Được chưa? Nào, ta đi thôi.

(Ba người cùng đi khuất. Ánh sáng và âm nhạc chuyển cảnh bến nước về đêm, màn đêm tối đen, tiếng nước chảy, tiếng côn trùng kêu vang,… Từ hai phía hai bóng đen xuất hiện. Hai bóng đen va chạm nhau và hỏang hốt)

Y Lăm: Úi chu cha!

Y Lú: (Kêu toáng lên) Ai đấy! Ma, Yàng ơi ma… ma! (Bỏ chạy)

Y Lăm: Y Lú! Đứng lại. (Y Lú đứng lại) Tao đây mà. Tao là Y Lăm đây.

Y Lú: Y Lăm à?! Yàng ơi.

Y Lăm: Mày bật lửa lên đi! Để tao thấy cái mặt của mày chớ.

Y Lú: Không được. Mày không sợ bị lộ à?


Y Lăm: Lộ cái gì? Bây giờ mày có kêu thật lớn cũng chẳng có ai nghe đâu.

Y Lú:Có chắc không đấy? (Chợt nhớ ra) Này, mày có đem rượu không?

Y Lăm: Tao mang theo đây này. Mày ngồi xuống đây ta cùng uống rồi sau đó đi làm. (Hai người nhóm lửa lên và ngồi nhâm nhi)

Y Lú: Khà… ngon quá! Này, sao mày không chọn đêm trăng sáng ta ngồi đây cho nó sướng.

Y Lăm: Sướng cái đầu của mày. Muốn bị lộ à?!

Y Lú: Này! Tao cấm mày gõ lên đầu tao.

Y Lăm: Gõ làm gì? Cho mày ngu thêm à? Nào, uống đi!

Y Lú: Im!… Hình như có tiếng rên rỉ ở đâu đó??? (Y Lăm nghe ngóng)

Y Lăm: Chẳng có cái tiếng nào cả, tao chỉ nghe tiếng dế và ếch, nhái thôi. Uống thêm vào đi để cho cái gan của mày nó to lên. Uống đi!

Y Lú: (Ngà ngà say) Bây giờ tao nói thật mất lòng nhé.

Y Lăm: Mày cứ nói đi.

Y Lú: Những việc mày giao cho tao làm… đã hoàn thành tốt đẹp. Tao xúi mấy cái đám trẻ chăn trâu bò… xúi mấy cô, mấy bà đổ rác trên đầu nguồn

nước. Bây giờ mày còn bắt tao bóc vỏ cây Tung, tao cũng đã có mặt ở đây để sẵn sàng ra tay…. Thế mà mày chưa trả tao một đồng cắc nào cả.

Y Lăm: Hừm… mày lo xa quá. Tao đã nói với ông chủ của tao rồi, vài bữa nữa mới có tiền. Những cảnh phim dân làng cõng bệnh nhân đi cấp cứu do uống phải nước bị ô nhiễm. Tất cả công lao của mày tao quay hết trong

điện thoại này rồi. Và sau đó tao gửi kết quả này cho ông chủ, rồi mày

được nhận tiền thưởng nữa chứ. Sao, mày yên cái bụng chưa? Thôi không nói nhiều nữa. Bây giờ chúng ta bắt tay vào việc thôi.

(Ngay lúc đó có gào thét và tiếng kêu gào của những hồn ma vật vờ xuất hiện. Y Lăm và Y Lú luống ca, luống cuống hoảng loạn định chạy nhưng những bóng ma chặn lại và quăng lưới bằng sợi dây rừng vay bắt được hai tên mọt rừng kia, kèm theo tiếng cười ma quái, rùng rợn)

Y Lú: Chết rồi… amí ơi! Tôi không làm gì hết, không làm gì hết mà…

Y Lăm: (Nạt nộ) Mày im đi… Mày không được nói.

Y Lú: Sắp chết rồi,… tao phải nói… chính mày xúi tao làm việc này. Mày bắt tao xúi mấy người xả rác đầu nguồn nước, mày bắt tao cưa, bóc vỏ cây Tung cho nó chết khô… Bây giờ Yàng trừng phạt tao với mày như thế này đây. Yàng tha thứ cho tao mà …hư…hư….

Y Lăm: Mày im cái mồm đi thằng khùng kia. Chúng nó không phải thần đâu.

Y Lú: Không im! Tao không sợ mày nữa đâu. Mày lừa tao … hư….hư….


Thần rừng(*): Hai thằng phản tặc kia! Bọn ta đã biết hết tất cả những ý đồ xấu xa của chúng mày, xúi dân làng gây ô nhiễm nguồn nước, phá hoại cây rừng để kiếm tiền. Chúng mày đã bị bắt vì tội vi phạm luật tục. Hãy nghe đây!

(Màn biểu diễn của thần rừng bắt đầu bằng nhạc Rap kể tác hại của việc gây ô nhiễm nguồn nước trên nền chiêng knah. Càng diễn đạt hai tên Y Lăm và Y Lú càng thấm đòn, rên la oai oái)

Thần rừng: (Đọc Rap) Ta không phải là ma, ta không phải là quỷ Ta không phải là quỷ, không phải là ma

Ta là một nữ thần cai quản núi, sông

Sống trong khu rừng này, thay cho các vị thần nghe ta phán đây Các thần (đế theo): Mày phải ngồi im lặng để nghe lời thần phán (2 lần) Thần rừng: Đây là đất của ta, Nhà của ta là rừng

Đừng có mà tàn phá, dù chỉ là chiếc lá

Cá dưới sông chết ươn, vườn của ta đầy rác Chúng mày là quái ác, ta sẽ giết các ngươi!

Y Lú: (Y Lú run rẩy van xin) Đừng, đừng… xin thần dừng giết em mà.

Thần rừng: Chúng mày lũ phá hoại, loài chúng mày là khỉ Đi làm hại người thân, chân bước trong đêm tối

Lối mòn cũ không theo, lẽo đẽo theo kẻ xấu

Cấu kết với người tham, làm ô nhiễm nguồn nước

Các thần (đế theo): Chúng mày rước điềm gở, cho ở trong chuồng heo Lòng dạ của cọp beo, mưu mẹo như mèo rừng

Đừng làm hại buôn làng, Yàng phạt chẳng ai ưng

Sự trừng phạt của Yàng… Sự trừng phạt của… của….của gì há? Mấy đứa mày nhắc giùm đi! Tao quên lời rồi….

Các thần: (Lúng túng) Nhắc… nhắc…. nhắc đi!

Y Lăm: Y Lú! Tao nghe giọng này quen lắm.

Y Lú: Đúng rồi. Chúng nó không phải là thần, chẳng phải là ma.

Y Lăm: (phát hiện) Mày bị chúng nó lừa rồi. Chúng nó là quỷ chứ không phải là ma. (Tức giận) Tao sẽ giết hết chúng m…à…y!

(Ngay lúc đó ánh sáng bừng lên, âm thanh vang vọng. Amí Mơi và tất cả dân làng bước ra chứng giám những điều xấu mà Y Lăm và Y Lú đã làm)

Tất cả dân làng: (Hô vang) Bọn – lừa – đảo!

Y Lú: (Van xin) Không, không, không phải tôi mà … tha cho tôi …hừ… hừ…

 

 

 
 
 

Thần rừng(*): Nhân vật H Măng đóng giả làm thần rừng để dọa Y Lăm và Y Lú


Ama Yăng: (Dõng dạc) Y Lăm, Y Lú! Ta đã nghe hết tất cả những lời chúng mày tự khai rồi. Chúng mày thành thật khai báo tất cả manh mối, đường dây của bọn mày với chính quyền để được giảm tội.

Y Lú: Xin dân làng tha tội. Tôi biết những việc tôi làm là sai trái. Còn manh mối tôi không gì hết, tôi chỉ làm theo thằng Y Lăm sai bảo thôi.

Ama Yăng: Y Lăm! Mày là con chồn, con cáo chỉ biết chui nhũi, lọc lừa. Xúi những người nhẹ dạ cả tin làm những điều sàng bậy, ảnh hưởng đến sức khỏe của cả buôn làng này. (Gằn giọng) Yàng sẽ trừng phạt mày!

(Giơ gậy định đập, Aê Mơi can ngăn).

Amí Mơi: Đừng đánh nó làm gì cho bẩn cây gậy. Để chính quyền xử nó. Hãy mang nó đi để khai báo những lỗi lầm của nó với công an.

(Y Lăm được dắt đi, còn lại Y Lú run rẩy trước đông đảo dân làng)

Ama Yăng: Còn Y Lú, hãy dọn sạch rác thải, phân trâu bò tại bãi đất đầu nguồn nước. Tất cả đều do chúng mày gây ra. Đi ngay đi!

Y Lú: Cái đầu này ngu nè… đập thật mạnh cho mày chừa nè…

(Y Lú lẩm bẩm, vừa đi vào vừa lấy tay tự đập lên đầu mình. Các cô gái chạy theo cười nhạo. Amí Mơi đứng trên mô đá cao)

Amí Mơi: (Nói rõ to) Mọi người hãy nghe đây! (Tất cả im lặng) Nhân tiện sự có mặt đông đủ của tất cả dân làng, tôi xin thông báo cho buôn làng ta biết hai tin mừng. Thứ nhất, bến nước của buôn ta đã tìm ra nguyên nhân bị ô nhiễm, chỉ khắc phục trong vòng hai tuần lễ sẽ được sử dụng lại. Thứ hai, những bệnh nhân được đi cấp cứu tại trạm xá xã đến hôm nay đã khỏe hẳn, ngày mai sẽ trở về với gia đình với buôn làng ta.

Dân làng:(Vỡ òa)Thế thì vui rồi, hết lo cái bụng rồi. Phải ăn mừng thôi!

Ama Yăng: (Lên giọng) Thưa tất cả bà con dân làng! Năm nay ta không cúng bến nước nữa, nhưng chúng ta sẽ mở hội ngay tại bến nước này.Nào!

Chúng ta hãy nổi cồng chiêng lên để cùng nhau múa, hát ăn mừng cho sự bình yên trở lại với buôn làng ta!

(Tiếng hô vang, nhạc rộn ràng, tất cả cùng nhau múa, hát ăn mừng trong niềm vui sướng)

 

HẾT

 

Vở kịch "Sự trừng phạt của Yàng" tham gia Hội thi sân khấu kịch ngắn, kịch vui không
KHÔNG GIAN VĂN HÓA CỒNG CHIÊNG TÂY NGUYÊN - DI SẢN VĂN HÓA PHI VẬT THỂ ĐẠI DIỆN
Chùm thơ xuân của nhà thơ Bùi Minh Vũ
Thơ "Anh yêu em như yêu cánh đồng vàng lúa chín" của tác giả Bùi Minh Vũ
Vở kịch tuyên truyền bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV và Đại biểu HĐND các cấp
LUẬT TỤC Ê ĐÊ TRONG CUỘC SỐNG CỘNG ĐỒNG HIỆN NAY
Giới thiệu chùm thơ mới của nhà thơ BÙI MINH VŨ.
 
TRUNG TÂM VĂN HÓA TỈNH ĐẮK LẮK
Bản quyền thuộc Trung Tâm Văn Hóa Tỉnh Đắk Lắk
Địa chỉ : 02 Hùng Vương - TP.Buôn Ma Thuột - Tỉnh Đắk Lắk
Điện thoại : 05003.850609 - 05003.860827 - 05003.852168
Email : banbientapttvh@gmail.com
Thiết kế bởi Trung Tâm Công Nghệ và Dịch Vụ Nội Dung - Viễn Thông Đắk Lắk