LIÊN KẾT WEBSITE
v
 
Trung tâm văn hóa TP Buôn Ma Thuột
Nghệ sĩ “nhí” của buôn làng

 Chơi thành thạo 7 loại nhạc cụ dân tộc bản địa: T’rưng, ky pah, đing năm, đing buốt ching K’ram (chiêng tre) và cả chiêng đồng K’nah, chiêng Aráp của người Jrai để lại nhiều ấn tượng khó quên trong lòng người hâm mộ. Nghệ sĩ “nhí” ấy tên là Y Thu Ê ban, năn nay ở tuồi 15, con trai út của nghệ nhân Y Thim Byă- người Êđê ở buôn Ea Bông (xã Cư Êbur-TP. Buôn Ma Thuột)

       Tôi biết và đã từng “mục sở thị” tài nghệ của Y Thu khi nó độc tấu bài “Mùa hái quả” của nhạc sĩ Hữu Xuân (Trường VH-NT quân đội) bằng nhạc cụ T’rưng cách đây khoảng dăm năm trước. Thấy nó chơi hay, nhiều người hỏi thì Y Thu nói: “Cháu học từ anh trai Y Nanh mà. Anh cháu học ở Học viện Âm nhạc Huế”. Hóa ra là thế, nhưng chuyển từ piano sang T’rưng đâu phải chuyện đơn giản? Nó “luận giải” theo kiểu trẻ con mà rốt ráo vô cùng: “Nghe mãi thành quen. Gõ trên phím piano cũng gống như gõ trên thanh nứa T’rưng thôi. Cái tai phải biết nhiều, không thì khó lắm!”. Nhìn gương mặt lanh lợi, hồn nhiên cùng cái giọng lơ lớ tiếng Kinh của thằng bé khiến ai cũng xuýt xoa, yếu mến. Anh Y Thim, cha nó đỡ lời: “Thằng bé được cái năng khiếu. Anh nó dạy cho từng nốt nhạc đấy và khoảng một tháng thì Y Thu độc tấu khá nhuần nhuyễn “Mùa hái quả” trên nhạc cụ T’rưng”.

       Vừa rồi, tôi có dịp trở lại nhà Y Thim chơi và gặp lại nó. Y Thu có lớn hơn một chút, gương mặt vẫn lanh lợi, đáng yêu như trước. Gặp lại nhau, nó vẫn nhớ: “Chú là nhà báo phải không ạ, bố cháu đi Cư Kuyn trưa mới về”. Nói rồi nó mời tôi lên ngôi nhà dài xinh xắn, rót nước mời khách. Tôi ân cần bảo: “Chú có hẹn với bố cháu trưa nay, Y Thu ngồi nói chuyện với chú một lúc nhé”. Trong câu chuyện hôm ấy, tôi mới biết nó thi đậu vào khoa piano, Nhạc viện Huế và học được một năm thì bỏ về. Lý do nó đưa ra thật ngộ nghĩnh: “Nhớ mẹ lắm, vì cháu là con út mà…nên thích ở nhà với mẹ thôi…”. Tôi hỏi nó: “Bây giờ có thích đi học lại nữa không?” Y Thu bảo: “Ở nhà đi diễn với bố thích hơn”. Nói rồi nó khoe mới học thêm được bài “Gọi cháu về”, dân ca Êđê. Bài này chơi được trên T’rưng và kèn đing puốt. Nhìn Y Thu độc tấu điệu nghệ không khác gì bố nó. Đáng ngạc nhiên hơn là nó vừa biểu diễn, vừa kể cho tôi nghe sự tích của bài hát và cây kèn đing puốt. Chuyện rằng: Ngày xửa, ngày xưa… có hai bà cháu sống với nhau thân thiết, chan hòa. Một hôm vào rừng hái rau về ăn, người cháu nấu một nồi canh thật ngon cho bà. Khi dọn ra, thấy rau chỉ còn một nhúm, bà nghi cháu mình đói nên ăn bớt, bèn có lời mắng mỏ… Đứa cháu bị mắng oan, buồn quá bỏ nhà ra đi. Một con trăng, rồi hai ba con trăng trôi qua mà người cháu vẫn không về. Bà nhớ cháu, vượt qua năm rừng, bảy núi đi tìm nhưng không thấy. Người cháu đã chết và linh hồn nó hóa thành ngọn gió, đêm đêm trở về thổi vào những ống nứa dựng bên cầu thang, phát ra những âm thanh du dương trầm bổng như oán trách, giận hờn xen chút tha thiết, vỗ về… Người bà đã lấy những cây nứa ấy làm ra chiếc kèn để thổi cho vơi đi nỗi nhớ nhung về đứa cháu đáng thương của mình. Làn điệu dân ca “Gọi cháu về” và chiếc kèn đing puốt ra đời từ đó. Giờ đây nó trở thành vốn văn hóa độc đáo và hết sức nhân văn của người Ê đê bản địa. Vốn văn hóa ấy lại thăng hoa đưới đôi bàn tay tài hoa của Y Thu, một nghệ sĩ được coi là “nhí” nhất ở Tây Nguyên hiện nay.

 

Nghệ sĩ “nhí” của buôn làng
Liên hoan nghệ thuật quần chúng lần thứ I năm 2017, với chủ đề “Giai điệu Tổ quốc”
Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương năm Đinh Dậu 2017
Thành phố Buôn Ma Thuột tổng kết 15 năm thực hiện phong trào toàn dân đoàn kết
Lễ Giỗ tổ Hùng Vương - 2016
Ngày hội Văn hóa – Thể thao đồng bào các dân tộc thiểu số Thành phố Buôn
Hội thi “Tìm hiểu pháp luật về Bình đẳng giới, Hôn nhân gia đình và Phòng, chống bạo
 
TRUNG TÂM VĂN HÓA TỈNH ĐẮK LẮK
Bản quyền thuộc Trung Tâm Văn Hóa Tỉnh Đắk Lắk
Địa chỉ : 02 Hùng Vương - TP.Buôn Ma Thuột - Tỉnh Đắk Lắk
Điện thoại : 05003.850609 - 05003.860827 - 05003.852168
Email : banbientapttvh@gmail.com
Thiết kế bởi Trung Tâm Công Nghệ và Dịch Vụ Nội Dung - Viễn Thông Đắk Lắk